chữ chạy đầu trang

Chào mừng các bạn đến với diễn đàn lớp 8/5 - Chi Đội Phan Đăng Lưu, Trường THCS Lý Tự Trọng, TP. Tam Kỳ. Chúc các bạn có một ngày học tập thật tốt!

TẾT NGUYÊN TIÊU 2016

Thứ Tư, 9 tháng 11, 2016

TRANG THƠ VĂN CHÀO MỪNG 20 - 11

BÀI THƠ - VĂN DỰ THI


NHỮNG DÒNG CẢM NGHĨ
                                                                                     Bùi Long Khương

Mới đó mà đã hai tháng trôi qua, em còn nhớ như in ngày tựu trường của năm học với những lời phát biểu của Cô Hiệu trưởng mới và những chùm bong bóng được những bạn học sinh thả bay khắp bầu trời xanh. Thế mà giờ đây đã là tháng Mười một với không khí se se lạnh và những cơn mưa bất ngờ đỗ ập xuống bất cứ lúc nào, làm ướt sũng sân trường. Và trong mênh mang của thời tiết giao mùa, chúng em lại nôn nao mong sao cho chóng đến ngày Nhà giáo Việt Nam- 20 tháng 11, ngày mà để những học sinh chúng em nhớ về những thầy cô yêu quý của mình.
          Khi mới vào lớp một, ai là người dạy cho chúng em từng nét chữ, từng con số, từng phép tính nhân, chia, trừ, cộng ... Không ai khác chính là thầy, là cô, người mà chúng em sẽ luôn luôn ghi nhớ công ơn trong suốt cuộc đời mình. Thầy, cô là những người luôn yêu thương chúng em như con, như em, như người thân ruột thịt, là người mà  mỗi sáng, mỗi chiều luôn sẻ chia niềm vui nỗi buồn cùng chúng em trên lớp học. Ngay đến cả những cậu học trò quậy phá như em, thế mà thầy cô cũng luôn dành những tình thương yêu thật dịu dàng, những lời dạy bảo thật ấm áp làm sao. Cũng có những cô cậu học trò tinh nghịch, quậy phá, lười biếng trong học tập, những bạn đó có thể sẽ bị cô cho viết kiểm điểm khi không thuộc bài, không làm bài, hay bị mời phụ huynh lên thông báo tình hình học tập sa sút, nhưng trong thâm tâm thầy cô vẫn yêu thương, lo lắng cho  chúng em. Còn nhớ khi mới vào lớp một, học bán trú, vì mãi mê nói chuyện trong giờ nghỉ trưa, nên em và mấy bạn nữa đã bị cô giáo dùng roi khẽ vào chân.   Lúc đó do sợ nên em nằm khóc thút thít rồi ngủ quên lúc nào không biết. Chiều ngủ dậy, cô thấy thương lại cho đồ ăn chiều nhiều hơn các bạn khác. Thế mới biết là cô vẫn thương em nhiều lắm. Và đến bây giờ thì em đã hiểu “ Thương cho roi, cho vọt” là  thế nào 
          Thầy cô như là cha mẹ của chúng em. Thầy cô  luôn ân cần dạy bảo, che chở, nâng niu chúng em như những chồi non, những búp nhỏ trên cành, nhưng đôi lúc thầy cô cũng nghiêm khắc, trách phạt vì những việc làm sai trái biếng nhác của chúng em. Tất cả những điều thầy cô làm đều vì muốn  cho  chúng em học tập tốt hơn lên, mong cho chúng em nên người.
          Thầy cô như những con đò đưa chúng em đến với bến bờ tri thức, là người gieo cho chúng em những hoài bão, là người ươm mầm cho những mơ ước ở tương lai. Không chỉ truyền thụ kiến thức, thầy cô còn dạy cho chúng em biết bao nhiêu điều hay, lẽ phải về: tình cảm, nghĩa nhân, về lễ phép, đạo đức ở đời. Tất cả tri thức chúng em có được đều xuất phát từ những lời giảng đầm ấm, đầy yêu thương với bao mong đợi, gởi gắm của thầy cô.
Càng lớn lên em mới biết được thầy cô quan trọng như thế nào trong cuộc đời mình. Em nhớ khi mình còn ngu ngơ lúc nào đến ngày 20/11, em đều đòi ba mua cho một giỏ hoa thật lớn để tặng cho cô và những lời chúc hầu như năm nào em cũng được ba mẹ soạn cho. Em thích mua giỏ hoa to cũng để cho các bạn ngưỡng mộ khen ngợi giỏ hoa của mình vừa to vừa đẹp, nhưng khi lớn lên em mới biết: món quà quí giá để tặng thầy cô không phải là giỏ hoa to để ra oai với bạn bè mà phải xuất phát từ trái tim, tấm lòng mình, và phải thể hiện bằng hành động, bằng những nổ lực trong học tập, rèn luyện. Những bông hoa điểm chín, điểm mười của chúng em sẽ là những đoá hoa  đẹp nhất làm thầy cô vui lòng. Khi chúng em đạt được nhiều điểm 10, những lúc đó trông thầy cô thật hạnh phúc và vui vẻ.
“ Khi thầy viết bảng, bụi phấn rơi rơi, có hạt bụi nào rơi trên bục giảng , có hạt bụi nào vương trên tóc thầy ”. Tóc thầy cô có thêm nhiều sợi bạc không chỉ do thời gian không thôi mà có lẽ còn do những trăn trở bao năm của sự nghiệp “ trồng người”. Nhìn mái tóc của thầy cô, tự nhiên  em thấy thương thầy cô của mình nhiều lắm. Có lẻ chẳng có bút mực nào có thể tả hết cảm xúc của em đối với thầy cô.
Em viết những dòng này mà sao nước mắt bỗng nhiên cứ chảy ra. Thầy cô ơi ! em không biết bao giờ mới đền đáp hết công ơn dạy dỗ của cô, của thầy, những người đã giúp em hoàn hiện bản thân hơn, còn giúp em sửa lại những khuyết điểm của mình.
Bây giờ, em đã có thể nói ra những lời mà trước đây mình không dám thổ lộ vì e ngại, và xấu hổ trước các bạn: “Cô ơi! Con xin lỗi vì những trò nghịch phá của mình, những lần nói chuyện bị ghi Sổ đầu bài làm bị trừ điểm lớp làm cho cô phải buồn phiền. Cô ơi! Con xin lỗi cô nhiều lắm !.”
Em chỉ mong sao một ngày nào đó sẽ được một lần đền đáp công ơn của thầy cô bằng thành quả học tập của mình. Và dù dòng thời gian có trôi theo năm tháng thì công ơn của thầy cô vẫn sẽ luôn luôn khắc sâu trong trái tim em.
                                                                                

                              CÔ LÀ MẸ
“Cô và mẹ là hai cô giáo
Mẹ và cô đến hai mẹ hiền”…
Câu hát nào vẫn còn vang vọng mãi
Theo bước chân em ngày tháng đến trường.

Em nhớ lắm những bài cô đã dạy
Để em nhìn và hiểu thế giới quanh ta
Hiểu vì sao những đợt phù sa
Đã bồi đắp nên những cánh đồng tri thức.

Em nhớ lắm một người cô chuẩn mực
Chỉ bảo cho em phải sống thế nào
Dạy dỗ cho em phải sống ra sao
Để có được tương lai ngời sáng.

Và đôi lúc trong cơn buồn nản
Cô lại vỗ về em, to nhỏ bên tai:
“Làm con người ai cũng có lúc sai
Hãy đứng dậy chính nơi mình đã ngã!”
Ôi thương quá giọng cô đằm thắm lạ
Như con gió mát thoáng qua làm tươi mát những trưa hè.

Mẹ đã vì em tháng ngày vất vả.
Cô đã cho em lí lẽ để làm người.

“Cô và mẹ là hai cô giáo
Mẹ và cô đến hai mẹ hiền”…
Câu hát ấy rồi còn vang vọng mãi
Theo bước chân em trên những miền xa.
                                              (Lê Trương Ngân Giang)



THẦY EM

Thầy là tia nắng sớm
Soi sáng đường em đi
Trong âm u mờ mịt
Thầy cho em kiến thức

Thầy là cầu tre nhỏ
Bắc qua những thác khe
Đưa em đến ngôi trường
Học bao điều  mới lạ

Thầy ân cần dạy dỗ
Như người cha hiền từ
Dìu em đi từng bước
Cập bến bờ thành công

Thầy lo toan hết mực
Như mẹ hiền bao la
Luôn ở bên, kề cận
Nhắc nhỡ và dỗ dành

Thầy cô là như thế
Lặng lẽ và hy sinh
Gieo bao mầm xanh mới
Bao thế hệ học trò

Thầy cô luôn mong đợi
Nhiều thế hệ học trò
Học tập cho thật giỏi
Để giúp ích cho đời


Mai sau lớn nên người
Trở thành người hữu ích
Công ơn thầy cô giáo
Nhớ mãi không hề quên
                                 Nguyễn Trần Kiều Hân



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét